Con không chịu đi học – Lo âu học đường hay chống đối?

Con không chịu đi học – Lo âu học đường hay chống đối? | BrainCare
Lo âu học đường
Nội dung chính

Con không chịu đi học – Lo âu học đường hay chống đối?

📅 Cập nhật: 02/2026 ⏱️ Đọc trong 10 phút 🏥 Viện Tâm lý Giáo dục BrainCare
B
Chuyên gia Tâm lý BrainCare
Viện Tâm lý Giáo dục BrainCare — phongkhamtamly.com
Buổi sáng con khóc, đau bụng, bám lấy cửa — hoặc thẳng thừng từ chối mặc đồng phục và ngồi im không nhúc nhích. Cha mẹ không biết nên mềm mỏng hay cứng rắn, nên ép hay nên thôi. Và câu hỏi cứ quẩn quanh: "Đây là lo âu thật sự, hay con đang chống đối và thao túng?" — Câu trả lời quan trọng hơn bạn nghĩ: vì nếu nhầm, hướng xử lý hoàn toàn ngược lại và có thể làm tình trạng tệ hơn đáng kể.

Mỗi năm, hàng chục nghìn trẻ em tại Việt Nam có những buổi sáng như vậy. Một phần đang trải qua lo âu thực sự — cần được đồng cảm và hỗ trợ. Một phần đang thể hiện hành vi chống đối — cần ranh giới nhất quán. Và một phần — thực ra nhiều hơn bạn nghĩ — đang trải qua cả hai cùng lúc.


I. Lo âu học đường và chống đối — khác nhau ở điểm cốt lõi nào?

🔵 Lo âu học đường

Nỗi sợ hãi thực sự — não bộ đang kêu cứu

  • Con muốn đi học nhưng cảm giác sợ hãi mạnh hơn ý muốn
  • Phản ứng thể chất có thật: đau bụng, buồn nôn, đau đầu, tim đập nhanh — không phải giả vờ
  • Triệu chứng giảm hoặc biến mất sau khi được ở nhà
  • Con thường cảm thấy xấu hổ và tội lỗi vì "không làm được điều bình thường"
  • Buổi cuối tuần và kỳ nghỉ con ổn hơn rõ rệt
  • Khi được ở nhà, con không thoải mái hoàn toàn — vẫn lo lắng về ngày mai
🟡 Hành vi chống đối / Tránh né có mục đích

Kiểm soát môi trường — hành vi học được qua thời gian

  • Con không muốn đi học — và tìm cách tránh né một cách có ý thức
  • Phàn nàn thể chất không nhất quán, thường biến mất khi đề nghị thay thế hấp dẫn
  • Hành vi xảy ra có chọn lọc — chỉ khi liên quan đến đi học, không phải lúc nào cũng vậy
  • Con không có vẻ lo lắng về tương lai khi đã đạt được mục tiêu (ở nhà)
  • Có thể thoải mái hoàn toàn sau khi "thắng"
  • Hành vi leo thang khi cha mẹ nhượng bộ, giảm khi giữ vững ranh giới
"Lo âu là nỗi sợ hãi mà con không kiểm soát được. Chống đối là hành vi con học được vì nó hiệu quả. Cả hai đều cần được hiểu — nhưng theo những cách hoàn toàn khác nhau."
💡 Thực tế phức tạp hơn: Rất nhiều trường hợp là cả hai cùng lúc — lo âu thực sự xuất hiện trước, cha mẹ nhượng bộ, con học được rằng từ chối đi học có hiệu quả, và hành vi chống đối phát triển trên nền lo âu. Khi đó, cần giải quyết cả hai lớp cùng lúc.

II. Dấu hiệu nhận biết từng loại

Tín hiệu của lo âu học đường thực sự:

🤢 Triệu chứng thể chất

  • Đau bụng vào sáng ngày đi học (không cuối tuần)
  • Buồn nôn, nôn thực sự trước giờ đến trường
  • Đau đầu, chóng mặt
  • Tim đập nhanh, khó thở khi nghĩ đến trường
  • Mất ngủ tối Chủ nhật / tối trước ngày đi học
  • Ra nhiều mồ hôi tay

😰 Cảm xúc & Suy nghĩ

  • "Con sợ" — nhưng không giải thích được sợ gì
  • Lo lắng quá mức về những tình huống xấu nhất
  • Sợ bị chê cười, bị phán xét, mắc lỗi trước mặt bạn
  • Cảm giác nguy hiểm khi xa cha mẹ (lo âu chia ly)
  • Tự phán xét bản thân nặng nề khi mắc lỗi nhỏ
  • Cầu toàn cao — sợ làm không đủ tốt

🔄 Hành vi quan sát được

  • Bám cha mẹ, khóc lóc nhưng xấu hổ về điều đó
  • Hỏi đi hỏi lại: "Hôm nay có kiểm tra không?", "Cô có mắng con không?"
  • Thể hiện cứng đờ, đứng im — không phải nổi giận
  • Ổn lại ngay sau khi được ở nhà nhưng lo lắng trở lại về sau
  • Không thoải mái khi ở nhà nếu biết ngày mai phải đi

Tín hiệu của hành vi chống đối / tránh né có mục đích:

⚡ Mô hình hành vi

  • Phàn nàn đau bụng, nhưng khỏe ngay khi được ở nhà và xem TV
  • Nổi giận, la hét, đập phá — không phải lo lắng hay cứng đờ
  • Đặt điều kiện: "Con đi nếu mẹ mua cho con..."
  • Hành vi tệ hơn sau mỗi lần cha mẹ nhượng bộ
  • Không chịu đi học nhưng muốn đi chơi, đi mua sắm
  • Không có triệu chứng thể chất thực sự khi kiểm tra y tế

🎯 Mô hình hoàn cảnh

  • Xảy ra vào ngày có bài kiểm tra hoặc môn không thích — không phải mọi ngày
  • Không xảy ra khi đi dã ngoại hay hoạt động thú vị ở trường
  • Thường xảy ra sau kỳ nghỉ dài khi con đã quen ở nhà
  • Cha mẹ có xu hướng nhượng bộ vì áp lực hoặc xót con
  • Cải thiện rõ khi cha mẹ giữ vững nhất quán trong 1–2 tuần
⚠️ Lưu ý quan trọng: Triệu chứng thể chất của lo âu (đau bụng, nôn, đau đầu) là hoàn toàn có thật về mặt sinh lý — não lo âu gửi tín hiệu khiến hệ tiêu hóa và tuần hoàn phản ứng thực sự. Đây không phải giả vờ hay thao túng. Nhưng nguyên nhân gốc rễ là tâm lý, không phải thể chất.

III. Đọc tình huống thực tế — con bạn thuộc nhóm nào?

😢
Tình huống 1: Khóc, ôm chặt mẹ, đau bụng mỗi sáng — nhưng ổn ngay khi vào lớp
Cô giáo nói: "Vào lớp là con ổn luôn, chơi vui với bạn bình thường"

Đây là dấu hiệu đặc trưng của lo âu chia ly — phổ biến nhất ở trẻ 4–8 tuổi. Nỗi sợ hãi xảy ra lúc chia tay, không phải lúc ở trường. Con không đang giả vờ — lo lắng thật nhưng tan biến nhanh khi đã ở trong môi trường quen thuộc. Cách xử lý: nghi lễ chia tay ngắn gọn và nhất quán, không kéo dài hay trở lại sau khi đã nói tạm biệt.

🔵 Lo âu chia ly
😤
Tình huống 2: Chỉ từ chối đi học vào ngày thứ Hai và ngày có kiểm tra — ngày khác bình thường
Con vui vẻ khi biết hôm nay có tiết thể dục hoặc dã ngoại

Mô hình có chọn lọc này thường gợi ý tránh né cụ thể hơn là lo âu lan tỏa. Con có thể đang tránh tình huống cụ thể — kiểm tra, môn khó, giáo viên nghiêm — không phải trường học nói chung. Cần tìm hiểu nguyên nhân cụ thể: khó khăn học tập? Mâu thuẫn với bạn? Sợ một giáo viên cụ thể? Giải quyết nguyên nhân gốc rễ quan trọng hơn xử lý hành vi bề mặt.

🟡 Tránh né cụ thể — cần tìm hiểu nguyên nhân
😰
Tình huống 3: Con lớp 7 — từng học tốt, đột nhiên tháng này liên tục xin ở nhà, mất ngủ
Con nói "không sao cả" nhưng trông mệt mỏi và thu mình lại

Sự thay đổi đột ngột sau giai đoạn ổn định luôn cần được chú ý nghiêm túc. Ở độ tuổi thiếu niên, lo âu học đường thường đến từ áp lực học tập leo thang, vấn đề bạn bè, hoặc bắt đầu trầm cảm. "Không sao cả" thường là màn che bảo vệ. Cần tạo không gian an toàn để con nói — không phải hỏi thẳng mà là ở bên cạnh không phán xét.

🔵 Lo âu / Trầm cảm khởi phát — cần đánh giá sớm
🌀
Tình huống 4: Sau 3 tháng nghỉ hè, con khóc mỗi sáng — nhưng thoải mái hoàn toàn khi ở nhà, không lo lắng về ngày mai
Hành vi giảm rõ khi cha mẹ giữ vững, tăng khi cha mẹ nhượng bộ

Sau kỳ nghỉ dài, não bộ đã "quên mất" thói quen đi học và hình thành thói quen mới ở nhà. Đây là hành vi tránh né học được, được củng cố bởi sự nhượng bộ của cha mẹ. Không phải lo âu lâm sàng — nhưng cần giải quyết nhất quán và không trừng phạt. Kỳ vọng rõ ràng, hỗ trợ ấm áp và nhất quán thường giải quyết được trong 1–3 tuần.

🟡 Hành vi tránh né học được — cần nhất quán
Tình huống 5: Con vừa lo âu thật sự, vừa chống đối khi cha mẹ thử ép đi học
Lo âu thật + cha mẹ nhượng bộ → con học được hành vi → hai lớp chồng chéo

Đây là tình huống phức tạp và phổ biến nhất. Ban đầu có lo âu thật, cha mẹ xót con và nhượng bộ, con học được rằng từ chối đi học "hiệu quả", hành vi chống đối phát triển trên nền lo âu. Cần giải quyết cả hai lớp cùng lúc: trị liệu lo âu hỗ trợ hành vi có cấu trúc — không thể chỉ làm một mình.

✅ Cả hai — cần hỗ trợ chuyên môn kết hợp

IV. Biểu hiện theo từng độ tuổi

🎒 Mầm non – Lớp 1–2 (4–8 tuổi): Lo âu chia ly là chủ yếu

Đây là giai đoạn lo âu chia ly bình thường đạt đỉnh và dần giảm. Ranh giới bình thường và cần can thiệp nằm ở mức độảnh hưởng đến chức năng.

📋 Biểu hiện phổ biến

  • Khóc khi chia tay cha mẹ — ổn sau 10–15 phút
  • Bám chân mẹ, không chịu vào lớp
  • Đau bụng buổi sáng ngày đi học
  • Xin về sớm với lý do thể chất

⚠️ Khi nào đáng lo

  • Kéo dài hơn 4 tuần liên tục không cải thiện
  • Con không ổn ngay cả sau khi đã vào lớp
  • Ảnh hưởng rõ đến học tập và quan hệ bạn bè
  • Con có các lo lắng khác ngoài đi học
📚 Tiểu học – Lớp 3–5 (8–12 tuổi): Lo âu học tập và xã hội nổi lên

Giai đoạn này nỗi sợ chuyển từ "xa cha mẹ" sang "sợ thất bại, sợ bị chê cười". Lo âu học tập và lo âu xã hội là hai dạng phổ biến nhất.

📋 Biểu hiện phổ biến

  • Sợ kiểm tra, bài thi — dù đã ôn bài kỹ
  • Từ chối phát biểu, sợ mắc lỗi trước mặt bạn
  • Lo lắng về bạn bè: "Chúng nó ghét con không?"
  • Cầu toàn cao, tức giận khi không làm được

⚠️ Khi nào đáng lo

  • Từ chối đi học trước ngày kiểm tra liên tục
  • Bị bắt nạt hoặc loại trừ khỏi nhóm bạn
  • Mất ngủ thường xuyên trước ngày đi học
  • Kết quả học giảm dù con cố gắng
🎓 THCS – THPT (12–18 tuổi): Lo âu xã hội và áp lực thành tích

Thiếu niên thường không nói thẳng "con lo lắng" — họ nói "con không muốn đi" hoặc "trường vô nghĩa". Phía sau thái độ đó thường là lo âu xã hội, áp lực học tập hoặc bắt đầu trầm cảm.

📋 Biểu hiện phổ biến

  • Giả ốm hoặc thực sự đau do stress mãn tính
  • Trốn tiết, xin về sớm liên tục
  • Thu mình lại, ngủ nhiều, mất hứng thú mọi thứ
  • "Mọi người đang xì xào về con" — nhạy cảm quá mức

⚠️ Khi nào đáng lo ngay

  • Vắng học nhiều buổi liên tiếp không lý do rõ
  • Cô lập hoàn toàn, không giao tiếp kể cả ở nhà
  • Nói về sự vô nghĩa, không có tương lai
  • Dấu hiệu tự làm hại bản thân

V. Những sai lầm cha mẹ hay mắc phải

✅ NÊN làm
Thừa nhận cảm xúc của con: "Ba/mẹ biết con đang cảm thấy rất khó khăn" — trước khi nói bất kỳ điều gì khác
Giữ kỳ vọng đi học rõ ràng và nhất quán — dù cha mẹ cảm thấy xót con
Tìm hiểu nguyên nhân cụ thể đằng sau hành vi — hỏi vào buổi tối yên tĩnh, không phải lúc đang giằng co buổi sáng
Phối hợp với giáo viên để biết thực tế ở trường ra sao
Khen cụ thể mỗi ngày con đi học được: "Hôm nay con đã rất dũng cảm"
Tìm kiếm hỗ trợ chuyên môn nếu tình trạng kéo dài hơn 2–3 tuần
❌ NÊN TRÁNH
Nhượng bộ hoàn toàn và cho con ở nhà — dù xót con, điều này củng cố hành vi tránh né và làm lo âu mạnh hơn về lâu dài
Ép bằng la mắng, trừng phạt, bắt buộc thể chất — khiến trường học gắn với cảm giác đau khổ, nguy hiểm trong não con
"Con có gì mà sợ?" — phủ nhận cảm xúc khiến con cảm thấy cô đơn và bất thường hơn
Hứa sẽ đón sớm hoặc hứa phần thưởng nếu con đi — tạo ra mong đợi không bền vững
Kéo dài buổi chia tay ở cổng trường — mỗi phút thêm làm lo âu leo thang, không giảm
Nói chuyện về "sợ đi học" ngay buổi sáng khi đang giằng co — não đang ở trạng thái chiến-hay-chạy, không tiếp nhận được

VI. Cha mẹ nên làm gì — từng bước cụ thể

1

Phân biệt đúng trước khi hành động

Dành 1 tuần quan sát trước khi quyết định hướng xử lý. Trả lời 3 câu hỏi: (1) Triệu chứng thể chất có biến mất khi tình huống thay đổi không? (2) Hành vi có leo thang khi cha mẹ nhượng bộ không? (3) Con có lo lắng khi ở nhà về ngày mai không? — Câu trả lời giúp phân loại lo âu hay chống đối.

2

Tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ — không phải buổi sáng

Buổi sáng khi đang giằng co là thời điểm tệ nhất để nói chuyện về nguyên nhân. Chọn buổi tối yên tĩnh, lúc con đang thoải mái. Không hỏi "Tại sao con không chịu đi học?" mà hỏi: "Có chuyện gì ở trường làm con thấy khó không? Con kể ba/mẹ nghe nhé." — Rồi lắng nghe, không phán xét, không vội giải quyết.

3

Thiết lập kỳ vọng rõ ràng với sự đồng cảm

Hai thông điệp cần truyền cùng lúc — không chọn một: "Ba/mẹ biết con đang cảm thấy khó khăn và ba/mẹ sẽ giúp con — VÀ đi học là điều mình cần làm, cùng nhau tìm cách để con làm được." Không "hoặc thế này hoặc thế kia" — cả đồng cảm kỳ vọng cùng lúc.

4

Xây dựng nghi lễ buổi sáng ổn định

Não lo âu phát triển tốt hơn trong môi trường có thể dự đoán được. Tạo thói quen buổi sáng cố định: dậy cùng giờ, ăn sáng cùng thứ, ra đi cùng giờ. Nghi lễ chia tay ngắn gọn và nhất quán: một cái ôm, một câu nói cố định ("Ba/mẹ yêu con, hẹn gặp lúc 4 giờ"), rồi đi — không quay lại dù con khóc.

5

Dạy con công cụ quản lý lo âu ngay tại nhà

Kỹ thuật đơn giản nhất — thở vuông: hít vào 4 giây, giữ 4 giây, thở ra 4 giây, giữ 4 giây. Luyện tập trước khi lo âu xuất hiện — không phải chỉ lúc đang hoảng loạn. Kỹ thuật "5–4–3–2–1" (5 thứ nhìn thấy, 4 thứ sờ thấy, 3 thứ nghe thấy, 2 thứ ngửi thấy, 1 thứ nếm thấy) giúp neo con vào hiện tại khi lo âu leo thang.

6

Ghi nhận tiến bộ nhỏ — không chờ đến hoàn hảo

Não lo âu cần bằng chứng rằng tình huống sợ hãi không thực sự nguy hiểm. Mỗi ngày con đi học được — dù có khóc — là một bằng chứng. Không cần con đi vui vẻ ngay: "Hôm nay con đã đi được dù khó khăn — đó là điều rất dũng cảm." Não học được từ kinh nghiệm, không phải từ lời nói.

Cách nói chuyện với con phù hợp:

❌ "Ngày mai con phải đi học, không được khóc nữa nhé!" → Con nghe thấy: "Cảm xúc của mình không được phép tồn tại." ✅ "Ngày mai mình đi học. Ba/mẹ biết đôi khi buổi sáng khó khăn — mình sẽ cùng nhau vượt qua. Con muốn ngày mai mang theo thứ gì đặc biệt trong cặp không?"
❌ "Con không có gì để sợ cả! Bạn bè con đứa nào cũng đi học bình thường!" → Con nghe thấy: "Mình bất thường và yếu đuối." ✅ "Ba/mẹ thấy con đang cảm thấy rất khó. Mình thở một lần cùng nhau nhé. [Thở cùng.] Ổn rồi — con đi được. Ba/mẹ sẽ đón con lúc 4 giờ."

VII. Phối hợp với nhà trường như thế nào?

Giáo viên và nhà trường là đồng minh quan trọng — không phải bên kia chiến tuyến. Thông tin từ trường giúp bạn hiểu thực tế con đang trải qua, và giáo viên được thông báo có thể tạo điều kiện giúp con bắt đầu ngày học dễ dàng hơn.

📞 Nói gì với giáo viên

  • Mô tả cụ thể những gì bạn quan sát ở nhà — không phải chẩn đoán
  • Hỏi: "Con biểu hiện thế nào ở trường — có dấu hiệu căng thẳng hoặc khác biệt gì không?"
  • Hỏi: "Có sự kiện hoặc tình huống cụ thể nào ở trường liên quan không?"
  • Đề nghị thông báo cho bạn nếu có thay đổi đột ngột trong ngày
  • Yêu cầu người đón con tại cổng nếu con lo âu chia ly

🤝 Điều chỉnh nhỏ nhà trường có thể làm

  • Cho con vào lớp trước khi bạn bè đến (giảm quá tải xã hội)
  • Có người quen đón con tại cổng trường mỗi sáng
  • Chỗ ngồi ổn định, gần giáo viên nếu cần
  • Thông báo trước khi có thay đổi lịch học
  • Góc yên tĩnh con có thể ngồi khi cảm thấy quá tải
💡 Nếu nhà trường không hợp tác: Đây không phải lý do để bỏ cuộc. Tập trung vào những gì bạn kiểm soát được — tại nhà và thông qua chuyên gia tâm lý. Đôi khi thư hoặc báo cáo từ chuyên gia tâm lý gửi đến nhà trường có trọng lượng hơn lời đề nghị của cha mẹ.

VIII. Khi nào cần tìm hỗ trợ chuyên môn?

🔵 Tìm chuyên gia tâm lý trong vòng 2–4 tuần nếu:

  • Từ chối đi học kéo dài hơn 2–3 tuần không cải thiện dù đã thử thay đổi cách tiếp cận
  • Triệu chứng thể chất thường xuyên và nghiêm trọng (nôn thật, ngất xỉu)
  • Con có lo âu ở nhiều lĩnh vực khác ngoài trường học
  • Con đang trải qua sự kiện căng thẳng lớn: bố mẹ ly hôn, chuyển trường, mất người thân
  • Lo âu ảnh hưởng rõ đến giấc ngủ và ăn uống

🚨 Tìm chuyên gia ngay trong tuần này nếu:

  • Con nói về việc không muốn sống hoặc tự làm hại bản thân
  • Con vắng học hơn 5 ngày liên tục
  • Con hoàn toàn cô lập, không giao tiếp với ai kể cả gia đình
  • Có dấu hiệu bị bắt nạt nghiêm trọng hoặc bạo lực học đường
  • Thiếu niên có biểu hiện trầm cảm rõ ràng: mất ngủ, mất ăn, thu mình, vô vọng

Chuẩn bị cho buổi gặp chuyên gia:

  • Ghi lại tần suất và hoàn cảnh từ chối đi học trong 2–3 tuần
  • Ghi lại những gì bạn đã thử và kết quả ra sao
  • Hỏi giáo viên để có mô tả hành vi ở trường
  • Ghi lại các sự kiện căng thẳng gần đây trong gia đình hoặc trường học
  • Viết 3–5 câu hỏi bạn nhất định muốn được trả lời trong buổi hẹn
  • Nếu con là thiếu niên, hỏi ý kiến con về việc gặp chuyên gia — sự đồng ý của con quan trọng để trị liệu hiệu quả
  • Không tự chẩn đoán lo âu hay rối loạn tâm thần cho con dựa trên bài test online

→ Đọc thêm: Làm thế nào để đưa con đi đánh giá tâm lý? Hướng dẫn từng bước

→ Đọc thêm: Lo Âu Học Đường – Hướng Dẫn Toàn Diện Cho Phụ Huynh


IX. Câu hỏi thường gặp

❓ Con cứ đau bụng buổi sáng — bác sĩ nhi khám không thấy gì. Đây có phải giả vờ không?
Không phải giả vờ. Đau bụng do lo âu là phản ứng sinh lý có thật — não lo âu gửi tín hiệu đến hệ tiêu hóa qua trục não-ruột, gây co thắt và đau thực sự. Bác sĩ nhi không thấy nguyên nhân thực thể vì nguyên nhân là tâm lý, không phải tiêu hóa. Đây là tín hiệu rõ rằng con cần hỗ trợ tâm lý, không phải điều trị y tế.
❓ Tôi đã thử mọi cách — vừa ép vừa dỗ — 3 tuần rồi vẫn không hiệu quả. Phải làm sao?
Sau 3 tuần không cải thiện, đây là tín hiệu rõ ràng cần hỗ trợ chuyên môn — không phải cố gắng thêm với cùng một cách tiếp cận. Việc vừa ép vừa dỗ không nhất quán thực ra thường làm tình trạng tệ hơn vì con không biết kỳ vọng thực sự là gì. Chuyên gia tâm lý có thể đánh giá chính xác hơn và xây dựng kế hoạch cá nhân hóa cho tình huống cụ thể của con.
❓ Con đang học lớp 9, áp lực thi chuyển cấp rất lớn. Liệu có phải lo âu học đường thật không, hay con đang lợi dụng để trốn học?
Lớp 9 là thời điểm áp lực học tập đạt đỉnh — lo âu học tập thực sự rất phổ biến và hoàn toàn hợp lý. "Trốn học" và "lo âu" không loại trừ nhau — lo âu quá mức dẫn đến né tránh, và né tránh giảm lo âu tạm thời khiến hành vi này được củng cố. Dù nguyên nhân là gì, nếu vắng học nhiều ảnh hưởng đến kết quả thi — đây là vòng xoáy cần được giải quyết sớm, không phải chờ kỳ thi qua rồi mới xử lý.
❓ Ông bà trong nhà nói "chiều con quá nên mới thế" — tôi phải giải thích thế nào?
Đây là quan điểm rất phổ biến và khó thay đổi bằng lý luận. Thay vì tranh luận về nguyên nhân, tập trung vào hành động: "Chúng ta đều muốn điều tốt nhất cho con. Gia đình mình đang thử một cách tiếp cận mới theo hướng dẫn của chuyên gia — và nhờ ông bà giữ nhất quán cùng mình." Đặt ranh giới rõ ràng: không để ông bà nhượng bộ khi cha mẹ đang thực hiện kế hoạch nhất quán — sự không nhất quán giữa các người chăm sóc là một trong những yếu tố làm tình trạng khó cải thiện nhất.

🧠 BrainCare sẵn sàng giúp bạn tìm câu trả lời

Nếu bạn không chắc con đang trải qua lo âu hay hành vi chống đối — hoặc đã thử nhiều cách mà tình trạng không cải thiện — một buổi đánh giá tâm lý sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn và có hướng đi cụ thể.

Đừng chờ đến khi con vắng học quá nhiều mới hành động.

📞 Gọi ngay: 1900 3307  |  🌐 phongkhamtamly.com
Viện Tâm lý Giáo dục BrainCare — Tầng 7, 59 Võ Chí Công, Hà Nội
Contact Me on Zalo