“Ngày xưa bố mẹ cũng thế, ông bà đánh mắng suốt, có làm sao đâu, vẫn lớn lên, vẫn thành người đấy thôi“.
Câu nói ấy quen thuộc đến mức đôi khi nó trở thành phản xạ tự nhiên. Cha mẹ nói ra vì muốn con hiểu rằng những gì con đang trải qua chưa là gì so với ngày xưa, muốn con mạnh mẽ hơn, cứng cỏi hơn. Nhưng có một sự thật là, khi nghe những câu nói đó, lúc đầu con còn phản kháng, cãi lại, rồi lâu dần, con chuyển sang im lặng. Sự im lặng ấy hẳn nhiên không phải là thấu hiểu, chẳng phải là đồng thuận mà đôi khi là sự im lặng cam chịu. Bằng cách đó, cha mẹ đã vô tình đẩy con ra xa hơn và sợi dây kết nối cha mẹ với con cứ như vậy mà mong manh dần.
Điều gì khiến người lớn hay nhắc về “ngày xưa”?
Nhìn lại thực tế lịch sử, đất nước chúng ta mới chỉ thực sự có được hòa bình và phát triển trong vòng 35 năm qua. Thế hệ của các phụ huynh 7x, 8x lớn lên trong sự thiếu thốn, cái ăn cái mặc, những nhu cầu vật chất cơ bản nhất được đặt lên hàng đầu. Khi ấy, việc bị mắng hay bị đánh được coi là chuyện bình thường ở mọi nhà. Những đứa trẻ ở giai đoạn đó buộc phải cất đi những cảm xúc riêng, những nỗi buồn của bản thân để tập trung vào việc học, việc làm phụ đỡ gia đình cho bữa cơm thêm đầy đặn.
Và cũng chính vì những đứa trẻ ở thập niên 80-90 ấy đã vượt qua được những ngày tháng vất vả và có được ngày hôm nay, nên những đứa trẻ giờ là phụ huynh ấy có niềm tin rằng con mình cũng có khả năng chịu đựng giống như mình năm xưa. Cha mẹ đã vô tình mang đúng khuôn mẫu của hàng chục năm về trước mà ông bà áp dụng với mình để đặt lên con ở thời điểm hiện tại. Cha mẹ làm vậy vì đó là những gì cha mẹ biết, là cách mà cha mẹ đã được dạy để trưởng thành.
Nhưng thời của con mọi thứ đã thay đổi.
Con trẻ bây giờ được thụ hưởng một cuộc sống sung túc, không còn phải lo cái ăn cái mặc như trước. Thế nhưng, ở thời đại trẻ em lại phải đối mặt với những áp lực rất khác. Thế giới của con bây giờ đầy rẫy thông tin, sự cạnh tranh và cả những nhu cầu mà ngày xưa chúng ta chưa từng gọi tên được.
Khi con nói con mệt, con buồn hay con cảm thấy áp lực, đó là những cảm xúc rất thật. Nếu cha mẹ mang cái khổ của ngày xưa ra để so sánh, vô tình cha mẹ đang phủ nhận những nỗi đau hiện tại của con. Con sẽ cảm thấy mình không được lắng nghe, không được thông cảm, thậm chí là cảm thấy mình kém cỏi. Dần dần, con sẽ không muốn chia sẻ với cha mẹ nữa vì nghĩ rằng “có nói ra cha mẹ cũng không hiểu đâu”.
Những tổn thương liên thế hệ
Đôi khi, trận đòn hay những lời quát mắng ngày xưa, những tổn thương mà phụ huynh nghĩ mình đã vượt qua vẫn còn nằm đâu đó trong tâm trí anh chị. Có thể anh chị nghĩ mình “không sao”, nhưng thực tế những tổn thương ấy vẫn ảnh hưởng đến cách cha mẹ đối xử với con cái bây giờ. Yêu con, muốn con bớt đi những va vấp nhưng đôi khi cha mẹ lại dùng sự áp đặt để thể hiện tình yêu đó. Một cách vô tình, cha mẹ đã lặp lại đúng những tổn thương mình từng chịu đựng lên con.
Lời kết:
Viện tâm lý giáo dục BrainCare tin rằng, mỗi đứa trẻ đều là một mầm xanh cần những giọt nước mát lành tưới tắm, những tia nắng sưởi ấm và cả dưỡng chất để phát triển. Nếu ngày xưa dưỡng chất là cơm no áo ấm, thì ngày nay, với trẻ em, dưỡng chất quan trọng nhất chính là sự yêu thương, tôn trọng và thấu cảm.
Và xin hãy nhớ rằng, cha mẹ không cần phải là những người khổng lồ gánh vác cả thế giới cho con. Cha mẹ chỉ cần là một bến đỗ bình yên — nơi con có thể được là chính mình, được lắng nghe mà không phán xét, được yêu thương và đồng hành.
Đánh giá trị liệu tại BrainCare
Chúng tôi có đội ngũ chuyên gia tâm lý, bác sĩ nhiều năm kinh nghiệm đánh giá, tham vấn, trị liệu, chẩn đoán uy tín, mang đến lợi ích cho khách hàng.
BrainCare hướng tới trở thành một trong những đơn vị dẫn đầu về lĩnh vực chăm sóc sức khoẻ tinh thần tại Việt Nam, làm thay đổi thói quen và nhận thức của người Việt Nam trong việc chú trọng sức khoẻ tinh thần và tìm kiếm sự trợ giúp khi cần thiết. BrainCare “Vì cộng đồng hạnh phúc từng giây“.





