Trầm cảm tuổi teen: Dấu hiệu và cách cha mẹ tiếp cận

Trầm cảm tuổi teen: Dấu hiệu và cách cha mẹ tiếp cận | BrainCare
Sức khỏe tâm thần – Tuổi teen
Nội dung chính

Trầm cảm tuổi teen: Dấu hiệu và cách cha mẹ tiếp cận

📅 Cập nhật: 02/2026 ⏱️ Đọc trong 11 phút 🏥 Viện Tâm lý Giáo dục BrainCare
B
Chuyên gia Tâm lý BrainCare
Viện Tâm lý Giáo dục BrainCare — phongkhamtamly.com
"Con trở nên khó chịu, thu mình, không còn muốn làm gì — nhưng tôi cứ nghĩ đó là tuổi dậy thì." Đây là câu cha mẹ nói với chuyên gia BrainCare nhiều nhất — thường là sau khi con đã trải qua nhiều tháng trầm cảm một mình. Trầm cảm tuổi teen không trông giống trầm cảm người lớn. Nó ẩn sau sự nổi giận, sự thu mình, những đêm thức muộn và kết quả học tập giảm sút — và rất dễ bị người lớn nhầm là "thái độ". Bài viết này giúp bạn nhận ra đúng, tiếp cận đúng — trước khi quá muộn.

Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), trầm cảm là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây ra tàn tật ở lứa tuổi 15–19. Tại Việt Nam, nghiên cứu gần đây cho thấy khoảng 26–30% học sinh trung học có dấu hiệu trầm cảm đáng kể — nhưng chưa đến 10% nhận được hỗ trợ chuyên môn. Khoảng cách đó thường bắt đầu từ việc người lớn không nhận ra hoặc không biết cách tiếp cận.


I. Trầm cảm tuổi teen khác người lớn thế nào?

Khi nghe "trầm cảm", hầu hết người lớn hình dung: buồn bã liên tục, khóc nhiều, nằm im không làm gì. Nhưng ở tuổi teen, trầm cảm thường trông rất khác — và đây là lý do nó bị bỏ qua.

😔 Trầm cảm người lớn (điển hình)

  • Buồn bã, khóc thường xuyên
  • Nói nhiều về cảm giác vô vọng, trống rỗng
  • Rút lui khỏi xã hội một cách rõ ràng
  • Chậm chạp, mệt mỏi thấy rõ bên ngoài
  • Thường tự nhận biết mình "đang không ổn"

😤 Trầm cảm tuổi teen (thực tế)

  • Hay nổi cáu, cáu kỉnh, thù địch — không phải buồn bã
  • Ít nói về cảm xúc — thể hiện qua hành vi
  • Có thể vẫn ra ngoài với bạn bè nhưng thu mình với gia đình
  • Năng lượng thấp nhưng vẫn thức khuya chơi game/điện thoại
  • Thường không nhận ra mình đang trầm cảm — chỉ thấy "không muốn làm gì"
"Con không phải đang hư hay vô lễ. Con đang đau — nhưng không có ngôn ngữ để nói điều đó. Sự nổi giận là tiếng kêu cứu duy nhất con có."

Não bộ của tuổi teen đang trong giai đoạn tái cấu trúc mạnh mẽ — vùng kiểm soát cảm xúc (vỏ não trước trán) chưa trưởng thành, trong khi hệ thống phản ứng cảm xúc (hạch hạnh nhân) hoạt động cực kỳ nhạy. Điều này khiến trầm cảm ở tuổi teen có màu sắc cảm xúc dữ dội và khó đoán hơn nhiều so với người lớn.


II. 12 dấu hiệu cụ thể cha mẹ cần nhận biết

Không cần tất cả 12 dấu hiệu mới là trầm cảm. Nếu 5 dấu hiệu trở lên kéo dài hơn 2 tuần — đặc biệt bao gồm thay đổi tâm trạng hoặc mất hứng thú — hãy tìm đánh giá chuyên môn.

😤 Tâm trạng và cảm xúc
  • Cáu kỉnh, dễ nổi giận với những chuyện nhỏ — đặc biệt với cha mẹ
  • Tâm trạng xuống thấp phần lớn thời gian trong ngày
  • Cảm giác trống rỗng, tê liệt, "không cảm thấy gì"
  • Khóc không rõ lý do — hoặc không thể khóc dù muốn
  • Mất hứng thú với mọi thứ từng yêu thích: âm nhạc, thể thao, bạn bè
🧠 Suy nghĩ và nhận thức
  • Nói về bản thân tiêu cực: "Con vô dụng", "Con chẳng làm được gì"
  • Khó tập trung, hay quên — dù không có ADHD trước đó
  • Suy nghĩ chậm hơn, khó đưa ra quyết định đơn giản
  • Suy nghĩ về cái chết, về việc biến mất — dù chưa nói rõ
  • Cảm giác tội lỗi, xấu hổ quá mức về những lỗi nhỏ
🛌 Thể chất và sinh hoạt
  • Thay đổi giấc ngủ rõ rệt: ngủ quá nhiều hoặc mất ngủ kéo dài
  • Thay đổi ăn uống: ăn quá nhiều hoặc chán ăn, sụt/tăng cân đột ngột
  • Mệt mỏi liên tục dù đã ngủ đủ giấc
  • Đau đầu, đau bụng, đau ngực không rõ nguyên nhân y tế
  • Chuyển động chậm chạp hơn hoặc ngược lại bồn chồn không yên
🚩 Hành vi đáng lo ngại
  • Kết quả học tập giảm sút đột ngột — không giải thích được
  • Xa lánh bạn bè thân thiết, cắt liên lạc
  • Tự làm đau bản thân (cào, cắt, bầm) — cần can thiệp ngay
  • Sử dụng rượu, thuốc lá, chất kích thích để "quên đi"
  • Cho đi đồ vật quý, nói lời tạm biệt kỳ lạ — dấu hiệu khẩn cấp
💡 Cách quan sát thực tế: Thay đổi đột ngột so với bình thường của con quan trọng hơn so sánh với người khác. "Con mình trước đây không như vậy" — đó là tín hiệu cần chú ý. Ghi chú tần suất và thời gian kéo dài của các dấu hiệu.
👧 Câu chuyện thực tế: Hà — 15 tuổi, lớp 10

Hà từng là học sinh giỏi, vui vẻ và có nhóm bạn thân. Sau kỳ nghỉ hè, Hà trở nên im lặng hơn, hay đóng cửa phòng, thức đến 2–3 giờ sáng. Cha mẹ nghĩ Hà đang nghiện điện thoại và thường xuyên xung đột về điều đó. Điểm thi học kỳ giảm hẳn. Một lần, mẹ tình cờ thấy vết cào trên cổ tay Hà — và câu chuyện thật mới bắt đầu được kể ra: Hà đã cảm thấy "không còn muốn tồn tại nữa" suốt gần 4 tháng mà không nói với ai, vì "sợ làm bố mẹ thất vọng thêm".


III. Những dấu hiệu hay bị nhầm là "thái độ"

Đây là phần cha mẹ cần đọc kỹ nhất — vì những hành vi dưới đây thường bị phản ứng bằng kỷ luật, trong khi thực chất chúng là triệu chứng cần được hỗ trợ.

😠 "Con hư, vô lễ"

Nổi cáu dữ dội với cha mẹ, cãi lại mọi thứ, xử sự thô lỗ. Thực chất: cáu kỉnh là triệu chứng số 1 của trầm cảm tuổi teen — không phải tính cách xấu. Con đang mang một gánh nặng cảm xúc quá lớn và không có cách xử lý khác.

😴 "Con lười biếng, không chịu học"

Không làm bài, nằm mãi không dậy, ngủ quá nhiều. Thực chất: trầm cảm làm cạn kiệt năng lượng thần kinh cần thiết để bắt đầu và duy trì hoạt động. "Không chịu" thực ra là "không thể" — não bộ đang bị chặn bởi trầm cảm.

📱 "Con nghiện điện thoại"

Thức khuya, cuộn màn hình hàng giờ, tắt đèn nhìn điện thoại. Thực chất: màn hình ban đêm thường là cách teen trầm cảm "tê liệt" bộ não lo lắng để đủ sức ngủ. Điện thoại là triệu chứng, không phải nguyên nhân — lấy điện thoại mà không giải quyết gốc rễ thường làm mọi thứ tệ hơn.

🚪 "Con không muốn giao tiếp"

Đóng cửa phòng, không ăn cùng gia đình, không nói chuyện. Thực chất: thu mình là phản ứng bảo vệ của não bộ trầm cảm — cần ít kích thích hơn để không bị quá tải. Không phải không yêu gia đình.

🎯 "Con không có động lực"

Bỏ các hoạt động từng yêu thích, không còn mục tiêu, nói "kệ đi". Thực chất: mất hứng thú (anhedonia) là một trong hai triệu chứng cốt lõi của trầm cảm — không phải sự lười biếng về nhân cách.

😶 "Con tự ti, hay nghĩ tiêu cực"

"Con xấu", "Con ngu", "Con vô dụng" — nói hoặc ngụ ý. Thực chất: đây là nhận thức trầm cảm bóp méo — não bộ đang sản xuất ra những suy nghĩ tiêu cực về bản thân một cách tự động. Cần được trị liệu, không phải được thuyết phục hay phủ nhận.


IV. Phân biệt buồn tạm thời và trầm cảm lâm sàng

Không phải mọi giai đoạn khó khăn đều là trầm cảm. Tuổi teen vốn có nhiều cảm xúc dữ dội và thăng trầm. Sự khác biệt quan trọng nằm ở thời gian, cường độ và mức độ ảnh hưởng chức năng.

Buồn sau sự kiện cụ thể
Bình thường
Buồn kéo dài 1–2 tuần, tự cải thiện
Theo dõi
Hơn 2 tuần, ảnh hưởng học tập / quan hệ
Cần đánh giá
Hơn 2 tuần, nhiều lĩnh vực bị ảnh hưởng
Đánh giá ngay
Suy nghĩ về cái chết / tự làm hại
Khẩn cấp

🌧️ Buồn tạm thời — bình thường

  • Gắn với sự kiện rõ ràng: chia tay, thi trượt, mâu thuẫn bạn bè
  • Con vẫn có lúc vui, vẫn cười được
  • Cải thiện theo thời gian hoặc khi tình huống thay đổi
  • Vẫn hoạt động được ở mức chấp nhận được
  • Không có suy nghĩ về tự làm hại hay cái chết

⛈️ Trầm cảm lâm sàng — cần hỗ trợ

  • Kéo dài hơn 2 tuần, không rõ nguyên nhân hoặc không giảm khi nguyên nhân mất đi
  • Ảnh hưởng đến học tập, bạn bè, sinh hoạt hàng ngày
  • Không có khoảng sáng — con hiếm khi hoặc không thấy vui
  • Thay đổi ăn ngủ rõ rệt
  • Suy nghĩ tiêu cực về bản thân dai dẳng
⚠️ Khi không chắc chắn: Hỏi chuyên gia luôn tốt hơn chờ đợi. Đánh giá tâm lý không gây hại — nhưng bỏ sót trầm cảm có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Sai lầm theo hướng "cẩn thận quá" luôn an toàn hơn.

V. Cách cha mẹ tiếp cận — nói gì và không nói gì

Cách cha mẹ phản ứng trong những cuộc trò chuyện đầu tiên có thể mở cửa hoặc đóng cửa hoàn toàn với con. Nhiều thiếu niên trầm cảm nói rằng lý do không chia sẻ với cha mẹ là vì sợ bị phán xét, bị bảo "không có gì đâu", hoặc làm bố mẹ thêm lo lắng.

Những câu cha mẹ hay nói — và tại sao chúng phản tác dụng:

"Con chỉ đang quá nhạy cảm thôi. Ngày xưa bố/mẹ còn khổ hơn." → Tại sao sai: So sánh với khổ cực của người khác không làm đau của con nhỏ lại — mà chỉ khiến con cảm thấy cảm xúc của mình không được thừa nhận, và sẽ ngừng chia sẻ.
"Con có biết bố/mẹ đã hy sinh bao nhiêu không? Mà con lại như vậy." → Tại sao sai: Câu này kích hoạt cảm giác tội lỗi — vốn đã là triệu chứng của trầm cảm. Con sẽ cảm thấy tồi tệ hơn về bản thân, không phải được giúp đỡ.
"Nhìn bạn A đi — hoàn cảnh khó hơn mà vẫn vui vẻ, học giỏi." → Tại sao sai: So sánh với người khác kích hoạt cảm giác tự ti và xấu hổ — làm sâu thêm trầm cảm, không phải thúc đẩy con cố gắng.
"Thôi tự vượt qua đi, đừng yếu đuối. Ai cũng có lúc khó khăn." → Tại sao sai: Trầm cảm không phải yếu đuối — đây là rối loạn thần kinh cần hỗ trợ. Câu này tương đương bảo người gãy chân "tự đứng dậy đi, đừng yếu".

Thay vào đó — những câu mở đầu hiệu quả:

"Bố/mẹ thấy dạo này con có vẻ đang mang theo điều gì đó nặng lắm. Bố/mẹ không cần biết là gì ngay bây giờ — chỉ muốn con biết là bố/mẹ ở đây."
"Gần đây con ngủ không ngon, ăn ít hơn — bố/mẹ lo cho con. Con đang ổn không? Nếu con muốn nói, bố/mẹ đang lắng nghe — không phán xét gì đâu."
"Không sao nếu con chưa muốn nói. Bố/mẹ sẽ không hỏi thêm hôm nay. Nhưng bố/mẹ muốn con biết — bất cứ lúc nào con sẵn sàng, bố/mẹ sẽ ở đây. Không có gì con nói sẽ khiến bố/mẹ yêu con ít hơn."
"Cảm ơn con đã tin tưởng nói với bố/mẹ điều này. Bố/mẹ biết không phải dễ. Bây giờ bố/mẹ chỉ muốn nghe con kể thêm — bố/mẹ không vội đưa ra giải pháp gì đâu."

Nguyên tắc cốt lõi khi lắng nghe:

  • Lắng nghe để hiểu — không phải để sửa chữa hoặc đưa ra giải pháp ngay
  • Xác nhận cảm xúc trước: "Mẹ hiểu con đang cảm thấy rất mệt mỏi" — trước khi hỏi câu hỏi tiếp theo
  • Chọn thời điểm phù hợp: trong xe, đi bộ cùng, tối muộn — teen thường nói dễ hơn khi không phải nhìn mắt trực tiếp
  • Kiểm soát phản ứng cảm xúc của bạn — nếu bạn bùng nổ hoặc khóc, con sẽ lo cho bạn thay vì tiếp tục chia sẻ
  • Hỏi trực tiếp về suy nghĩ tự làm hại nếu bạn lo ngại — hỏi thẳng không làm tăng nguy cơ, nhưng giúp bạn biết mức độ nghiêm trọng
  • Đừng hứa giữ bí mật tuyệt đối — bạn cần có quyền tìm giúp đỡ nếu con trong nguy hiểm
  • Tránh biến cuộc trò chuyện thành buổi thẩm vấn với nhiều câu hỏi liên tiếp

VI. Cha mẹ cần làm gì tiếp theo?

1

Quan sát và ghi chép trong 1–2 tuần

Ghi lại những dấu hiệu bạn quan sát thấy — loại dấu hiệu, tần suất, thời gian kéo dài, các yếu tố có vẻ liên quan. Thông tin cụ thể này sẽ giúp chuyên gia rất nhiều khi đánh giá. Đừng đợi "đủ bằng chứng" mới hành động — 1–2 tuần là đủ để nhận ra mô hình.

2

Mở cuộc trò chuyện đầu tiên — không gây áp lực

Dùng các câu mở đầu ở phần trên. Mục tiêu không phải là "giải quyết vấn đề" ngay — mà là để con biết bạn nhận ra con đang không ổn, và bạn ở đây. Một cuộc trò chuyện ngắn, nhẹ nhàng, không phán xét thường có tác động lớn hơn nhiều so với một cuộc nói chuyện dài và căng thẳng.

3

Đặt lịch đánh giá tâm lý — với sự đồng ý của con

Với thiếu niên, sự đồng ý và tham gia tự nguyện quan trọng hơn rất nhiều so với trẻ nhỏ. Giới thiệu với con như một cơ hội "nói chuyện với người không phải bố mẹ và không phán xét" — nhiều teen phản ứng tích cực với cách đặt vấn đề này. Nếu con từ chối, không ép — thay vào đó tiếp tục xây dựng lòng tin qua những cuộc trò chuyện nhỏ.

4

Điều chỉnh môi trường gia đình trong khi chờ đánh giá

  • Giảm xung đột và áp lực học tập tạm thời
  • Tăng thời gian ở gần con mà không nói chuyện về "vấn đề"
  • Đảm bảo con ăn đủ, có một số vận động cơ thể mỗi ngày
  • Đừng xa lánh con vì không hiểu — sự hiện diện của bạn quan trọng hơn bạn nghĩ
5

Chăm sóc sức khỏe tâm thần của chính bạn

Cha mẹ có con trầm cảm thường trải qua lo lắng, tội lỗi, kiệt sức và bất lực. Những cảm xúc này hoàn toàn bình thường — nhưng nếu không được xử lý, chúng ảnh hưởng đến khả năng hỗ trợ con của bạn. Tìm người để nói chuyện — bạn bè, chuyên gia, hoặc nhóm hỗ trợ cha mẹ. Bạn không thể rót nước từ một cái bình trống.


VII. Khi nào cần hỗ trợ chuyên môn khẩn cấp?

Những dấu hiệu dưới đây yêu cầu hành động ngay trong ngày — không phải "đặt lịch trong tuần tới".

🚨 Tìm hỗ trợ khẩn cấp ngay nếu con:

• Nói muốn chết, muốn biến mất, muốn "không còn tồn tại nữa" — dù có vẻ "nói cho có"
• Nói đã nghĩ đến cách tự làm hại hoặc kết thúc cuộc sống
• Có vết thương tự gây ra trên người
• Cho đi đồ vật quý, nói lời tạm biệt kỳ lạ, thu xếp "hậu sự"
• Đột ngột trở nên bình tĩnh và vui vẻ sau giai đoạn rất trầm — điều này đôi khi là dấu hiệu con đã có quyết định

📞 Đường dây khủng hoảng 24/7: 1800 599 920 (miễn phí)
🏥 Hoặc đến khoa Tâm thần bệnh viện gần nhất ngay lập tức

❓ Cách hỏi trực tiếp về suy nghĩ tự làm hại

Hỏi thẳng KHÔNG làm tăng nguy cơ — đây là hiểu nhầm phổ biến. Câu hỏi an toàn và trực tiếp:

"Con có bao giờ nghĩ đến việc tự làm đau mình hoặc kết thúc cuộc sống không?" — Hỏi nhẹ nhàng, không phán xét, không hoảng loạn khi nghe câu trả lời.

📋 Nếu con trả lời "có"

  • Cảm ơn con đã nói thật — điều này cần can đảm rất lớn
  • Không để con một mình từ thời điểm đó
  • Không phản ứng hoảng loạn hoặc tức giận
  • Hỏi thêm: "Con đã nghĩ đến cách cụ thể chưa?"
  • Gọi đường dây khủng hoảng hoặc đến cơ sở y tế ngay

VIII. Những sai lầm phổ biến nhất cha mẹ hay mắc

❌ Sai lầm 1: Chờ con "tự vượt qua" Trầm cảm lâm sàng không tự khỏi như cảm lạnh. Không có hỗ trợ, trầm cảm thường kéo dài hoặc nặng hơn — và để lại hậu quả dài hạn cho sự phát triển của não bộ đang trong giai đoạn quan trọng nhất.
✅ Thay vào đó: Đặt một thời hạn rõ ràng trong đầu: "Nếu còn kéo dài hơn 2 tuần và ảnh hưởng đến học tập hoặc quan hệ, mình sẽ tìm đánh giá chuyên môn."
❌ Sai lầm 2: Tập trung vào triệu chứng, bỏ qua gốc rễ Lấy điện thoại, cấm gặp bạn bè, ép học thêm để "có mục tiêu" — tất cả những can thiệp này vào triệu chứng mà không giải quyết trầm cảm bên dưới thường làm tình trạng tệ hơn và gia tăng xung đột.
✅ Thay vào đó: Hỏi "Con đang cần gì?" thay vì "Con cần dừng điều này lại." Điện thoại / mạng xã hội thường là triệu chứng — không phải nguyên nhân.
❌ Sai lầm 3: Đưa con đi "trị liệu" mà không giải thích gì Đột ngột thông báo "Bố mẹ đưa con đi gặp bác sĩ tâm thần" mà không chuẩn bị thường kích hoạt sự phản kháng và xấu hổ ở thiếu niên, làm tổn hại đến lòng tin và khả năng trị liệu hiệu quả sau đó.
✅ Thay vào đó: Nói chuyện trước với con về lý do, hỏi con muốn tham gia thế nào, cho con quyền lựa chọn một phần trong quá trình — ví dụ chọn chuyên gia nam hay nữ.
❌ Sai lầm 4: Chỉ đưa con đi trị liệu, bỏ qua thay đổi trong gia đình Trầm cảm tuổi teen thường có liên quan đến môi trường gia đình — áp lực học tập, xung đột cha mẹ, kỳ vọng quá cao, thiếu kết nối cảm xúc. Nếu chỉ con đi trị liệu mà gia đình không thay đổi gì, hiệu quả trị liệu bị giới hạn đáng kể.
✅ Thay vào đó: Hỏi chuyên gia xem cha mẹ có thể điều chỉnh gì trong môi trường gia đình. Trị liệu gia đình hoặc huấn luyện cha mẹ thường là phần quan trọng của kế hoạch điều trị.

IX. Câu hỏi thường gặp

❓ Con tôi nói "con ổn" nhưng tôi vẫn thấy không ổn. Tôi phải làm gì?
"Con ổn" là câu trả lời mặc định của hầu hết thiếu niên — không phải vì con thực sự ổn, mà vì đây là câu an toàn nhất khi không tin tưởng cuộc trò chuyện sẽ đi đến đâu tốt. Hành vi của con thường trung thực hơn lời nói. Tin vào quan sát của bạn — bạn biết con mình. Tiếp tục tạo không gian an toàn qua nhiều cuộc trò chuyện nhỏ, không ép. Nếu lo lắng vẫn còn sau 2 tuần, đặt lịch tư vấn chuyên môn — một mình bạn đi trước nếu cần, để hiểu thêm và được hướng dẫn cách tiếp cận con.
❓ Con không chịu đi gặp chuyên gia tâm lý vì "sợ bị nghĩ là điên". Làm thế nào?
Đây là rào cản rất phổ biến ở thiếu niên Việt Nam do kỳ thị sức khỏe tâm thần còn cao. Một số cách tiếp cận: (1) Gọi tên khác — "người để nói chuyện", "chuyên gia tâm lý học đường" thay vì "bác sĩ tâm thần"; (2) Chuẩn hóa bằng cách chia sẻ rằng nhiều bạn cùng tuổi cũng đang gặp chuyên gia; (3) Đề nghị đi thử một buổi — nếu không muốn tiếp thì thôi; (4) Để con lựa chọn chuyên gia (giới tính, độ tuổi) để tăng cảm giác kiểm soát. Nếu vẫn từ chối, bạn có thể đặt lịch tư vấn riêng để chuyên gia giúp bạn tìm cách tiếp cận con.
❓ Con có cần dùng thuốc không? Tôi lo thuốc ảnh hưởng đến não bộ đang phát triển.
Lo lắng này hoàn toàn hợp lý. Thực tế: phần lớn trầm cảm tuổi teen từ nhẹ đến vừa được điều trị hiệu quả bằng trị liệu tâm lý (đặc biệt CBT — Cognitive Behavioral Therapy) mà không cần thuốc. Thuốc chống trầm cảm chỉ được cân nhắc khi trầm cảm nặng, không đáp ứng với trị liệu tâm lý, hoặc có nguy cơ tự làm hại — và phải dưới sự giám sát của bác sĩ tâm thần nhi. Quyết định về thuốc nên được thảo luận kỹ với bác sĩ chuyên khoa, không phải từ thông tin trên mạng.
❓ Bao lâu thì con hồi phục? Trầm cảm có tái phát không?
Với trị liệu phù hợp, hầu hết thiếu niên trầm cảm nhẹ đến vừa hồi phục trong 3–6 tháng. Trầm cảm nặng có thể mất 6–12 tháng hoặc hơn. Tái phát là có thể xảy ra — khoảng 40–60% người trầm cảm có ít nhất một đợt tái phát trong 5 năm. Điều này không có nghĩa là thất bại — mà là lý do tại sao học kỹ năng điều tiết cảm xúc và nhận biết dấu hiệu sớm là phần quan trọng trong trị liệu. Trị liệu tốt không chỉ xử lý đợt hiện tại — mà trang bị cho con công cụ để ứng phó tốt hơn trong tương lai.

🧠 Bạn không cần phải một mình trong điều này

Nhận ra con đang không ổn là bước đầu tiên và quan trọng nhất. Đội ngũ BrainCare sẵn sàng hỗ trợ bạn — từ buổi tư vấn ban đầu để hiểu rõ tình trạng của con, đến chương trình trị liệu cá nhân hóa giúp con và gia đình bạn vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Càng sớm tiếp cận, con càng sớm được giúp đỡ.

📞 Gọi ngay: 1900 3307  |  🌐 phongkhamtamly.com
Viện Tâm lý Giáo dục BrainCare — Tầng 7, 59 Võ Chí Công, Hà Nội
Contact Me on Zalo